Menu

Bao uất ức thù hận cha mẹ vợ, chồng đổ hết xuống đầu tôi

11:30 18/07/2019

pno
Càng ngày anh càng thích xúc phạm tôi. Dù chưa động chân động tay, nhưng những lời lăng mạ của anh tra tấn tinh thần tôi.

Tôi và chồng yêu nhau từ thời học cấp ba. Sau khi tốt nghiệp, tôi thi vào trường đại học sư phạm còn anh thi trượt nên đi học nghề sửa chữa ô tô và làm công nhân cho một gara ô tô ở ngoại thành.

Khi biết tôi yêu anh, ba mẹ đã phản đối quyết liệt, bởi nhà tôi có ba chị em gái, anh rể đầu làm bác sĩ, anh rể thứ hai làm kỹ sư xây dựng. Ba mẹ muốn tôi lấy chồng làm công chức nhà nước và ngang bằng trình độ để cuộc sống ổn định.

Bao uat uc thu han cha me vo, chong do het xuong dau toi
Vì mỗi lần anh say, anh lại đem chuyện ba mẹ tôi từng coi thường anh ra để gây sự. Ảnh minh họa

Vì không thích anh, nên mỗi lần anh đến nhà chơi, ba mẹ tôi đều tỏ thái độ lạnh lùng và còn nói những lời ẩn ý kiểu “đũa mốc đòi chòi mâm son” rồi so sánh với hai anh rể, chạm đến lòng tự trọng của anh.

Anh buồn nhưng không hề mở lời than trách, vẫn kiên trì nhẫn nại theo đuổi tôi. Tôi cảm động trước tình yêu chân thành nên quyết tâm lấy anh cho bằng được, bất chấp sự ngăn cản của gia đình.

Tôi ra trường và được nhận vào dạy ở một trường cấp ba gần nhà. Ba mẹ tôi không khuyên can được con, đành tổ chức đám cưới cho hai đứa. Tôi cứ nghĩ, khi vượt qua nhiều trở ngại để đến được với nhau thì cuộc sống hôn nhân sẽ ngập tràn hạnh phúc.

Nhưng sau đám cưới, tính tình của anh thay đổi hoàn toàn. Anh thường xuyên say xỉn do nhậu sau giờ làm. Anh đối xử với nhà vợ rất lạnh nhạt, ít khi đến thăm ba mẹ tôi. Tệ hại hơn, mỗi lần anh say, anh lại đem chuyện ba mẹ tôi từng coi thường anh ra để gây sự.

Anh nói những câu rất khó nghe : “Tôi biết gia đình cô khinh tôi nhưng tôi đã nhờ vả nhà cô được cái gì. Tôi có tự trọng của mình, tử tế tôi còn đến, không thì tôi chẳng cần”.

Những lúc như thế, tôi chỉ biết im lặng. Có việc gì bên nhà ngoại, tôi đều phải về một mình vì anh không đi. Nhà ngoại cho gì, anh cũng đem vứt hoặc trả lại chứ không bao giờ dùng đến.

Trong cuộc sống hàng ngày, anh cũng thường lấy chuyện chênh lệch học vấn ra gây sự với tôi. Tôi góp ý hay nhắc nhở cái gì, anh đều cộc cằn đáp trả: “Tôi biết cô học nhiều nhưng cô không cần phải dạy khôn thằng này”, “Cô tưởng nhiều chữ hơn tôi là biết hết à”.

Cưới nhau được một năm, mâu thuẫn gia đình trở nên gay gắt khi tôi được trường cử đi học cao học. Anh nhất quyết không cho tôi đi còn cạnh khóe: “Cô chắc muốn lên làm hiệu trưởng hay muốn học cao để ba mẹ cô khinh thường tôi hơn”.

Không muốn đẩy cao xung đột, tôi đành phải xin rút lui để ở nhà sinh con theo mong muốn của chồng. Tôi thấy anh lao động chân tay vất vả, khi vợ chồng vui vẻ, tôi động viên anh đi học thêm đại học tại chức về xin làm quản lý ở xưởng cho nhàn.

Nhưng anh nổi khùng bảo tôi khinh thường anh, chê anh làm công nhân. Thực sự, tôi chưa bao giờ so sánh về chuyện học hành với chồng nhưng anh luôn suy nghĩ tiêu cực, tự ti như thế.

Mọi chuyện êm xuôi được một thời gian cho đến khi tôi có bầu. Lúc đó, hai vợ chồng mới ra ở riêng còn khó khăn vì đủ thứ phải lo. Để tiết kiệm chi phí sinh con, tôi lấy quần áo sơ sinh, tã lót của chị gái lần trước sinh cháu về giặt giũ, chuẩn bị cho con.

Bao uat uc thu han cha me vo, chong do het xuong dau toi
Tôi khổ tâm trước cách cư xử của chồng. Ảnh minh họa

Khi anh biết tôi lấy đồ cũ, anh ném hết đi rồi mắng chửi: “Tôi không để cô thiếu thốn mà phải đi xin quần áo cũ cho con. Cô đừng để ba mẹ cô lại được dịp bêu rếu tôi. Tôi tuy ít học nhưng vẫn nuôi được vợ con.”

Đúng là trước đây, ba mẹ tôi có thái độ phản đối khi anh yêu tôi nhưng từ khi chúng tôi lấy nhau, ông bà rất thương anh và ra sức giúp đỡ cho hai đứa. Tuy nhiên, anh thù dai chuyện cũ mà kiếm cớ gây sự khiến tôi rất mệt mỏi. 

Ba mẹ tôi đã lường trước được nên kiên quyết can ngăn cuộc hôn nhân này. Tôi không nghe lời nên giờ phải chịu, không thể hé răng than vãn...

                                                                                                    Trà My