Menu

Tháng 12 của mẹ và con

08:46 08/12/2018

pno
Hóa ra có biết bao nhiêu thứ xung quanh mình có thể khác đi, hữu ích, xinh xắn, mới mẻ. Chỉ là tại mình không biết cách.

Tháng 12

Chiều muộn, nán lại cố cho hết công việc của ngày. Tôi về khi đường phố đã lên đèn, khi nhạc Giáng sinh vang ra từ ngõ phố. Sài Gòn lộng lẫy tựa cô nàng Lọ Lem, mới cơ man nào là khói bụi, cơ man những khuôn mặt mệt mỏi lách từng vòng xe, giờ quyến rũ tràn trề xuân sắc. Tự nhiên tôi ước gì mình không phải lái xe, mà ngồi sau áp mặt vào tấm lưng vững chãi của người thương thì thầm: “Lòng vòng dạo chơi đi anh!”. Bao lâu rồi chúng tôi không như thế nhỉ?

Thang 12 cua me va con

Ảnh minh họa.

Tháng 12

Bạn học í ới gọi nhau họp mặt tổng kết: “áo dài trắng nha”, “đầm đỏ nha!”. Tôi loay hoay mở tung hai tủ đồ bốn cánh đầy ứ, chực bung vì quá tải. Ngồi sắp xếp, ve vuốt từng chiếc áo thun, chiếc váy đầm. Phụ nữ đôi khi thật lạ lùng. Chiếc xe máy ba năm vẫn đi mỗi ngày, biển số lúc nhớ lúc quên. Vậy mà từng cái áo, có khi đã có hơn sáu ngàn ngày, giá cả, tâm trạng lúc mua sắm ra sao vẫn nhớ rõ mồn một. 

Thi thoảng tôi lại tẩn mẩn sắp xếp tủ quần áo, như ngồi xem lại cuốn phim đời mình. Có những chiếc áo, tôi nhớ rất rõ, mình đã ham muốn như thế nào, nghĩ rằng mình hợp với nó, thử đi thử lại, rồi hớn hở mua bằng được. Thế mà mặc đôi lần là nhận ra nó không như mình nghĩ. Tự dưng miên mải đến hành trình tình yêu rồi hôn nhân của mình, của biết bao nhiêu người. 

Chúng ta chẳng phải đã từng yêu nhau đó sao? Từng xúng xính áo quần chụp ảnh cưới, tay trong tay thiết tha đó sao? Để rồi, mới một chặng đường, nhiều lần nhìn người bạn bên cạnh giật mình khi lòng như mặt đá tảng, trơ lì…

Tháng 12

Con gái đi học về, hào hứng khoe, trường con tổ chức tặng quà Giáng sinh cho nhau. Tất cả các bạn sẽ chuẩn bị một món quà - khuyến khích quà tự làm. Thầy phụ trách đội sẽ hóa trang thành ông già Noel, đến các lớp nhận, quà lớp này sẽ gửi đến lớp khác và ngược lại. 

Tôi vui lây với niềm vui của con khi cô nhỏ cắm cúi xem hết clip này đến clip khác dạy làm quà tặng trên YouTube. Ý thức mang đến niềm vui cho người khác, chăm chút một món quà tặng cho người khác là một điều hết sức cần thiết trong hành trang đời. Phải chăng chỉ cần trái tim này thiết tha thì trái tim kia sẽ mở cửa? Chỉ cần cái tâm trong sáng và tận tình thì có điều khó khăn nào không làm được? 

“Mẹ cho con xin cái quần jeans chật còn mới của mẹ nhen, con làm quà tặng bạn”. Tôi đưa hai chiếc quần jeans cho con mà cũng hồi hộp. Con bé cũng úp úp mở mở đóng rịt cửa phòng. Khi con chìa ra trước mặt tôi cái giỏ xách được cắt may từ chiếc quần jeans, tôi chỉ biết đứng sững nhìn con. Một chiếc túi vải hình chữ nhật được lấy chủ yếu từ phần đùi đến lưng quần, quai xách được may lộn lại hẳn hoi từ phần vải của hai ống quần. Con gái thêu thêm hai chữ “Love u” bằng chỉ đỏ trước mặt túi. Món quà xinh quá! 

Cả ngày hôm đó, tôi cứ nhớ mãi nụ cười của con. Trong nét cười hồn nhiên ấy phảng phất niềm tự hào, như có bàn tay êm ái xoa vào lòng tự tin, niềm yêu thương cuộc sống của con. Con cũng làm sống dậy một cách mới mẻ đầy hữu ích cái quần jean đã nằm im nhiều năm ngỡ như chỉ có thể cho hoặc bỏ đi của mẹ. Hóa ra có biết bao nhiêu thứ xung quanh mình có thể khác đi, hữu ích, xinh xắn, mới mẻ. Chỉ là tại mình không biết cách. 

Thoạt nhiên tôi nghĩ đến những vẻ mặt thụ động, nặng nề của bạn bè mình và kể cả mình khi có ai đó hỏi về chuyện hôn nhân, tình yêu. Tôi chợt nghĩ đến những mái tóc lấp ló vài sợi bạc được cột túm cẩu thả. Tôi chợt nghĩ đến những lời nói sẵn từ xó bếp như những mũi dao bén ngót tuôn ra. Tôi nghĩ đến những hàm râu tua tủa không cạo, đến những cái bụng bia và mùi hôi cơ thể sau một ngày rong ruổi ngoài đường mang lên phòng ngủ...

Phải chăng mình đã không háo hức dành cái tâm và thời gian để chăm chút yêu thương? Vậy lấy đâu ra niềm vui cho chính mình, lấy đâu ra món quà thương yêu dành tặng người?

Tháng 12, một năm sắp hết rồi…

 Triệu Vẽ