Menu

'Bốc hỏa' vì nắng nóng

06:00 25/02/2019

pno
Sài Gòn những ngày nắng như đổ lửa, con người cũng dễ dàng trở nên cáu kỉnh, như thể muốn bốc hỏa theo.

1. Hơn nửa tiếng quần thảo giữa ngôi chợ nóng hầm hập, chị muốn khóc khi ra bãi giữ xe, thấy chiếc xe mình kẹt cứng giữa hàng chục chiếc khác. Chị ngoắc người trông xe cầu cứu. 

Người đàn ông chạy đến, cộc lốc: “Chiếc nào?”. Chị chỉ tay chiếc màu đỏ. Đảo mắt lục ví lấy năm ngàn lẻ, chị ngước lên: “Không anh, chiếc màu đỏ kia kìa!”. Người đàn ông đổ quạu: “Tôi lạy mấy bà, hành hạ người ta vừa thôi”. “Tôi chỉ đúng, là anh dắt nhầm chiếc” - nóng, mệt, chị bất ngờ “trả đũa”. “Đúng thì vào mà lấy đi. Đừng cong cớn” - người đàn ông gằn giọng. “Anh nói gì đấy?” - chị không dưng lớn tiếng… Chị rời chợ với chiếc xe trầy một vệt dài do người đàn ông cố tình va quệt. Sau lớp khẩu trang dày cộm, đôi mắt chị nhòe nước, cảm giác tổn thương dâng đầy sau cuộc cãi cọ không đáng có.

'Boc hoa' vi nang nong

Sài Gòn những ngày nắng như đổ lửa, con người cũng dễ dàng trở nên cáu kỉnh, như thể muốn bốc hỏa theo. Mấy chị bán rau trong chợ, bình thường đon đả mời gọi; mấy hôm nay, dưới cái hầm hập của mái tôn lợp chợ chẳng còn buồn chào khách. Ai ghé mua gì, hỏi giá ba lần mới mở miệng, chửi đổng lên khi người ta chê đắt, không mua. Ngoài đường, người người chen nhau chạy, cú hích nhẹ vào đuôi xe trong khi dừng đèn đỏ cũng có thể tạo một cuộc om sòm. Bác xe ôm mọi ngày ai hỏi đường đều nhiệt tình giúp đỡ, hôm qua dựng luôn tấm bảng “cấm hỏi đường” ngay chỗ dựng xe; ai mặc kệ, ghé hỏi, bác hậm hực quay mặt giả vờ không nghe thấy…

Chị soạn mớ đồ vừa mua ở chợ, chuẩn bị bữa trưa. Chồng chị “giao lại” cho nhân viên tiếp chuyện vị khách hơn hai tiếng không ngừng càm ràm chiếc điện thoại mới mua, từ cửa hàng, anh chạy vào mở tủ lạnh. “Gặp trúng “thằng khách” điên” - anh làu bàu. “Ủa, hết nước dừa rồi à em?”. “Ừ, mà em quên mua rồi”. “Đã bảo những thứ đó mùa này không thể thiếu, em chợ búa kiểu gì vậy” - anh gắt nhẹ. Cơn tổn thương vừa ở chợ về chưa tan, chị bất ngờ nổi nóng: “Anh giỏi thì chợ búa đi, chờ tôi phục vụ thôi sao”. 

'Boc hoa' vi nang nong

2. Cô đăng trên Facebook: “Người hiểu biết chẳng ép rượu bia người khác; nhưng bạn là người thế nào mới chơi với đám người ấy”. Dòng trạng thái ngự được sau năm phút, hơn mười “lai” cô đã tháo xuống. Trưa qua, vợ chồng cô đi dự tân gia. Trời nóng hầm, càng oi nồng bởi nhiệt tỏa từ miếng bạt được giăng tạm ngoài hiên che nắng. Tiệc diễn ra tầm một tiếng, cu Bi - 4 tuổi, con trai chị đòi về. Thằng nhỏ quen máy lạnh, không chịu được nóng bức. Cô sờ lưng áo đẫm mồ hôi của con, sốt ruột nhìn chồng. Anh ngó lơ. Thằng nhỏ chạy lại phái ba, níu tay đòi về. Anh nhìn chị cười cười: “Hay hai mẹ con về trước?”. Cô… cười cười đáp lại: “Không sao đâu”. 

Bữa tiệc chỉ tan sau thêm hai tiếng đồng hồ. Ngồi sau yên xe anh chồng đã mềm oặt vì bia, 3g chiều, nắng rọi thẳng vô mặt, cô bực dọc: “Thứ người gì thấy người ta không muốn nhậu, mượn cớ đi toilet cũng chạy theo canh, vì sợ về”. “Thì họ quý mình mà em”. “Bợm nhậu chứ quý gì. Em cực kỳ ghét loại người cứ thúc ép người khác rượu bia”. “Thôi, đủ rồi, im đi” - anh cắt ngang. Chiếc xe lảo đảo. Cô la lên: “Anh giết mẹ con tôi luôn đi!”. Anh quát: “Đủ chưa?”. “Biến giùm tôi đi” - cô quắc mắt. Anh bật điện thoại, gọi cho vợ chiếc taxi rồi lên xe phóng đi.

Bạn bè vào hỏi thăm dòng trạng thái đã gỡ, cô giả lả: “Đăng giùm một đứa bạn sau khi nghe tâm sự của nó thôi mà! Cũng tại nắng nóng quá nên nó không kiềm được bức xúc”.

'Boc hoa' vi nang nong

3. Nếu là ngày khác, chị chẳng bao giờ để mình rơi vào tình huống gây gổ với người lạ, huống hồ lớn tiếng đáp trả người trông xe, rồi ôm mớ tổn thương, bực bội về gây với chồng. Là ngày khác, cô chẳng giận dữ đến mức hành hạ mình, huống hồ… giữa đường vạch áo cho người xem lưng. Trời nóng, tâm trạng hiếm khi đủ điềm tĩnh, kiềm lòng để giải quyết một tình huống không thuận ý. Trời nóng, thi nhau trút, tuôn ra những lời khó chịu. Nhưng suy cho cùng, thời tiết chỉ là tác nhân, không là nguyên nhân của mọi ứng xử. Định luật Festingenr (đặt theo tên tác giả - một nhà tâm lý học người Mỹ) có lẽ hơn lúc nào hết cần khuyên nhau áp dụng: cuộc sống hình thành từ 10% sự việc, tình huống xảy ra, 90% là thái độ, phản ứng. 

Tiêu Kiếm