Menu

Bà nội chồng khó tính, tôi đã dựa vào má chồng để tìm nơi che chở

11:14 16/02/2019

pno
Giờ đây gia đình tôi thuộc nếp nhà "tứ đại đồng đường", nếu má chồng, và cả phận cháu dâu là tôi đây không lựa chiều thì mọi quy củ trong gia đình sẽ đảo lộn hết.

Khi tôi tiến tới với Huy, chồng tôi sau này, má tôi có phần lấn cấn. Bà biết gia cảnh bạn trai con mình thuộc "tam đại đồng đường", lại có bà nội vô cùng khắt khe và kỹ tính. Khi con cái chúng tôi ra đời nữa, mọi thứ sẽ càng rối rắm thêm. Tôi về làm dâu sẽ phải lựa rất nhiều cho nếp nhà êm ấm. Bà sợ con gái, từ trước tới giờ sống nhởn nhơ, vô lo vô nghĩ, giờ sẽ khổ khi về làm dâu gia đình có phần phong kiến như vậy.

Lúc đó tôi mới 20 tuổi, mới học xong trung cấp mầm non. Tuy nhiên lửa tình yêu tuổi trẻ thôi thúc khiến tôi và Huy nhanh chóng đẩy nhanh tiến độ. Thấy đôi trẻ hạnh phúc khi tìm được người tâm đầu ý hợp, người lớn đâu nỡ cấm cản. Đám cưới rình rang của chúng tôi diễn ra sau đó không lâu.

Ba noi chong kho tinh, toi da dua vao ma chong de tim noi che cho
Gia đình nhiều thế hệ. (Ảnh minh hoạ)

Về làm dâu nhà chồng, tôi mới thấm những lời má cảnh tỉnh từ trước. Bà nội Huy năm nay đã 90 tuổi nhưng còn minh mẫn vô cùng. Răng bà vẫn đen nhưng nhức hạt na, giọng nói hào sảng đanh thép. Ba má chồng và Huy sợ bà một phép. Đương nhiên bà phải "nói được làm được" mới tạo thanh thế trong gia đình như vậy.

Thì bà vốn góa chồng từ thời tuổi trẻ, bỏ qua những đám gá nghĩa sau đó, bà đã một mình nuôi ba chồng Huy khôn lớn ăn học thành người như vậy. Cảm kích và biết ơn má, ba Huy đã nhắn nhủ vợ từ hồi mới cưới, rằng má chỉ có anh là con trai duy nhất, là nguồn sống và hy vọng của má. Em ráng hiếu nghĩa, làm tròn bổn phận để má an lòng.

Suốt ba mươi năm, má chồng đã sống nhẫn nhịn dưới ách bà như vậy. Nhất cử nhất động của bản thân, má đều phải tuân theo sự chỉ đạo của bà. Thời điểm Huy đang bú sữa mẹ, do bị cảm, bà "ra lệnh" cách ly má con để khỏi lây sang thằng bé. Má đã phải nhẫn nhịn lui về gian bếp phía sau nhà, sống một thời gian dài tăm tối khổ cực. Hằng đêm bầu vú căng sữa, con khóc đòi bú nhưng má đành cắn răng, nhìn má chồng chăm cháu theo cách riêng của bà. Đó là cách phổ biến mà thời điểm đất nước đói khổ cách đây mấy chục năm, nhiều bà má nuôi con nhỏ vẫn làm, hòa nước cơm với chút đường và cho con ti thay sữa mẹ.

Thời điểm tôi mới là dâu con, hai vợ chồng vẫn còn son rỗi và hay đi chơi về muộn. Bà nội chồng tuy tuổi cao nhưng ráng ngồi đợi vợ chồng cháu trai về tới nhà, rồi rao giảng lễ nghĩa hàng tiếng đồng hồ, Tuy có phần ấm ức nhưng lời bà có phần đúng nên tôi và Huy im thin thít. Từ đó về sau, dù mải vui bạn bè đến đâu, chúng tôi cũng bấm nhau về trước 9 giờ tối.

Những lúc bị bà nội chồng la mắng, chồng đi làm xa, tôi tìm đến má chồng như sự trú ngụ an toàn khi gặp chống chếnh. Hiểu tâm lý con dâu, má chồng rơm rớm nước mắt. Lạ thay bà không thừa cơ hùa theo nói xấu má chồng, ngược lại trấn an để con dâu có cái nhìn rộng lượng hơn. Má nói thời của bà nội Huy đói khổ, chiến tranh loạn lạc nên có phần khắc họa nên bản tính con người khắt khe kỹ lưỡng như vậy. Con đừng buồn mà ráng nghe theo lời bà để giữ nếp nhà bình an. Rằng nếu không có bà nghiêm khắc để nuôi dạy ba Huy và Huy nên người, thì giờ mọi thứ trong gia đình đã không đi vào nề nếp quy củ như vậy.

Ba noi chong kho tinh, toi da dua vao ma chong de tim noi che cho

Cụ và chắt nội. (Ảnh minh họa)

Khi tôi sinh con trai đầu lòng, bà nội chồng lại một lần nữa can thiệp quá sâu vào phương pháp nuôi dạy con cái từ phía cháu dâu. Những cách thức đó đã phần nào cổ hủ, không còn hợp lý và khoa học, tuy nhiên tôi ráng nín nhịn để mọi thứ trong gia đình thuận chiều và yên ấm. Giờ đây gia đình tôi thuộc nếp nhà "tứ đại đồng đường", nếu má chồng, và cả phận cháu dâu là tôi đây không lựa chiều thì mọi quy củ trong gia đình sẽ đảo lộn hết.

Có lần quá ấm ức dưới "ách" bà nội chồng, tôi bàn với Huy xin ra ở riêng. Lập tức sấm sét trong gia đình từ đầu dội xuống. Bà nội chồng họp gia đình, thiết lập lại trật tự, rằng nếp nhà từ bao đời nay dâu con cháu chắt quây quần dưới một mái nhà. Mọi thứ tuân thủ từ trên xuống, không có chuyện bất đắc chí mà xin ra ở riêng như vậy. Nếu tôi không chấp thuận, có thể tách riêng nhưng đi một mình. Con trai và chồng vẫn cứ ở lại đây, không được đi đâu cả.

Trước đợt Tết vừa rồi, bà nội chồng bị đột quỵ và nằm liệt giường hơn một tuần. Không tránh được quy luật đời người, bà nội yên nghỉ vào đúng hôm 23 tháng Chạp. Dù lúc bà còn sống, tư tưởng của bà và tôi không phù hợp, tuy nhiên trong thâm tâm tôi chưa bao giờ trách giận hay để bụng bà. Ở nơi xa hãy yên nghỉ, bà nhé.

Thu Vân