Menu

Đứa trẻ thế chân và nỗi bất hạnh của người đàn bà bị lừa dối

15:36 11/01/2016

pno
Biết tôi đã mang trong mình giọt máu của người đàn ông khác nhưng vẫn hết lòng yêu thương, tha thiết muốn cưới nên tôi gật đầu.

1. Tôi là con gái nhà giàu, có bố là thầy giáo nên rất nghiêm khắc trong việc dạy dỗ. Vậy mà năm 17 tuổi, tôi lại không chồng mà chửa. Người yêu tôi là bạn thân của Tuấn. Khi đón nhận tin này, anh ta hờ hững rồi ba ngày sau đó thì biến mất.

Dua tre the chan va noi bat hanh cua nguoi dan ba bi lua doi
 


Nhưng kế hoạch ấy cuối cùng không thành hiện thực bởi sự xuất hiện của Tuấn. Anh đề nghị lấy tôi, hứa sẽ thương yêu đứa trẻ như ruột thịt và bí mật này trọn đời chỉ mình tôi và anh biết. Trong phút chốc, lòng tôi chùng xuống, nỗi sợ về cái chết lớn hơn nỗi sợ đang chiếm hữu trong suy nghĩ nên tôi đồng ý lấy anh làm chồng.  Khi nghe tin về cái thai đang lớn lên trong tôi, bố giận lắm nhưng buộc phải đồng ý cho cưới.Nghĩ tới danh tiếng của gia đình, sự nóng giận của bố và cả đứa trẻ chưa thành hình, trong tôi tràn ngập nỗi sợ hãi. Bế tắc, hoảng loạn, điều duy nhất tôi nghĩ ra được lúc đó là cái chết.

Sau khi sinh con, tôi trở lại trường học, tốt nghiệp và theo học ngành dịch thuật. Tuấn là công chức bình thường, thu nhập ở bậc trung, không đủ để lo cho gia đình nên bố tôi phải hỗ trợ rất nhiều. Vì lẽ đó, bố rất ghét Tuấn. Ông cho rằng chồng tôi là một gã kém cỏi, không có năng lực và tiền đồ. Tuy nhiên, vì Tuấn là con rể nên bố buộc phải lo cho Tuấn từng đường đi nước bước, từ một nhân viên bình thường, Tuấn dần được thăng chức lên phó, trưởng phòng rồi phó giám đốc.

Cũng chính vì vậy mà Tuấn rất khổ sở. Những lời dè bỉu, chê bai của bố vợ khiến anh sống trong căng thẳng, ức chế. Những dồn nén này Tuấn đổ cả vào hai mẹ con tôi.

2. Nghĩ rằng chỉ có đứa con chung ruột thịt mới có thể thay đổi tình hình hiện tại nên tôi quyết định sinh cho Tuấn một đứa con. Nhưng ngặt nỗi, 5 năm trôi qua mà không một lần tôi mang thai dù sức khỏe hoàn toàn bình thường. Điều này càng khiến Tuấn cáu kỉnh, bực bội. Con gái trở thành cái gai trong mắt anh. Nhiều lần Tuấn bóng gió tôi cố tình không sinh con vì sợ con gái bị phân biệt đối xử.

5 năm nữa trôi qua, vẫn không có đứa trẻ nào chào đời. Con gái đã lớn, bắt đầu lờ mờ đoán về thân phận của mình bởi Tuấn hoàn toàn cách xa con, coi như con không tồn tại trong nhà.

Không có con, cuộc sống gia đình không hạnh phúc, tôi biết chắc chắn Tuấn sẽ có nhân tình ở ngoài. Thế nhưng, khuất mắt trông coi, tôi không tìm hiểu sâu mà nghĩ đó là chuyện qua đường, vui vẻ tí chút của chồng nên chẳng ngờ có ngày có người đàn bà dẫn đứa bé trai 5 tuổi tới tận nhà đòi nhận Tuấn là bố. Sợ bố biết chuyện, tôi đưa chút ít tiền cho cô ta rồi ngấm ngầm đi làm xét nghiệm ADN. Kết quả chứng minh những lời cô ta nói là thật. Không những thế, cô ta còn cho tôi biết Tuấn đã sống với cô ta như vợ chồng được 6 năm trời. Anh mua nhà, mua xe cho mẹ con họ, chỉ cách nhà tôi 5 cây số.

“Tối nào anh Tuấn cũng chạy bộ rồi qua nhà em”, cô ta thì thào. Nghe những lời ấy, tôi chỉ biết thở dài. Tôi không trách Tuấn vì trong cuộc hôn nhân này, từ đầu đến cuối, tôi là người có lỗi nhiều hơn. Nhân tình của Tuấn muốn tôi ly hôn để cô ta có được một danh phận đường hoàng. Tôi đồng ý vì nghĩ giữa tôi và Tuấn đã không còn tình cảm, cố kéo dài thêm thời gian bên nhau cũng chẳng để làm gì ngoài chuyện mang thêm bất hạnh cho nhau.

3. Ba tháng sau, chúng tôi chính thức đường ai nấy đi. Đúng như tôi dự đoán, sự nghiệp của Tuấn dần xuống dốc vì bố tôi nhúng tay vào. Vì thế, Tuấn quay sang đe dọa tôi. Anh ta nắm trong tay bí mật to lớn của tôi: Đó là con gái.

Tuấn biết tôi được bố cho nhiều đất, nhiều sổ tiết kiệm và hai biệt thự ở Hồ Tây. Để trao đổi bí mật, Tuấn yêu cầu tôi đưa cho anh ta tiền, đất và biệt thự. Muốn con gái lớn lên hồn nhiên, không bị chuyện của người lớn làm tổn thương nên tôi đồng ý. Nhưng thói đời, có lần một lại có lần hai, tôi đã đưa cho Tuấn hết những gì mình có, chỉ giữ lại cho con gái một cuốn sổ tiết kiệm và một ngôi nhà mà anh ta vẫn chưa thỏa mãn. Không thể thỏa hiệp mãi, tôi cứng rắn, tự mình nói cho con gái biết rằng con không phải là ruột thịt của bố Tuấn.

Chuyện tưởng vậy là kết thúc thì Tuấn nói cho tôi biết một sự thật còn kinh khủng và đau đớn hơn: “Đó cũng không phải con cô. Con gái đã mất từ lúc lọt lòng. Đó chỉ là đứa trẻ thế chân”. Lời Tuấn nói như dao cứa vào lòng tôi, sắc lạnh đầy đau đớn.

Những ngày cuối năm xầm xì giá rét, bất chợt tôi ao ước, giá như năm xưa...

Phan Linh