Menu

Chuyện “được” vợ nhờ ca đỡ đẻ bất đắc dĩ

07:33 29/09/2015

pno
Khi chị đau đớn trở dạ, anh Hoạt đi ngang qua đời chị như duyên mệnh để rồi chính anh là người đỡ đẻ, yêu và che chở cho mẹ con chị.

Bi kịch từ mối tình vụng dại

Trong căn nhà hai tầng bé, cuối ngõ 255, đường Tân Mai, Hà Nội chúng tôi gặp chị Nguyễn Trà Quế khi chị vừa tất tả đón con đi học về. Mẹ chị Quế nhìn con với ánh mắt đầy hạnh phúc, bà chỉ tay về phía cô con gái rồi bảo: “Mười năm trước, ai cũng bảo nó hết đời con gái rồi”. Bà bảo: “Đúng là số mệnh cả đấy cô ạ. Trước tôi không tin vào số mệnh nhưng giờ thì tôi tin rồi”.

Chuyen “duoc” vo nho ca do de bat dac di
chị Nguyễn Trà Quế

  Học cao đẳng năm thứ nhất, chị Quế quen Vũ Ngọc Chung trú tại Mai Động. Gia đình Chung khá giàu có. Biết hoàn cảnh của Quế, người nhà Chung phản đối kịch liệt. Họ cho rằng Quế chèo kéo con trai mình để kiếm chác của cải. Khi gia đình nhà trai tuyệt tình với mình. Chị hoảng sợ và lo lắng cái thai đã được 4 tháng.

Mang chuyện có bầu kể với Chung, chị Quế không ngờ rằng Chung lại xui mình đi phá bỏ. Mẹ Chung cho rằng chị muốn lấy cái thai để đòi làm dâu nhà họ. Chị cay đắng khi nhớ lại từng lời người mẹ ấy dùng để mắng chửi mình.

Hạnh phúc đến từ cơn trở dạ bơ vơ

Trong suốt thời gian mang bầu, chị Quế nghỉ học đi phụ bán hàng với mẹ để kiếm thêm tiền. Ngày đó, ai nhìn thấy chị cũng ái ngại. Người ta bảo: “Đời con gái chửa hoang coi như hết”. Có đêm, hai mẹ con chị nằm ôm nhau khóc vì những lời nói của hàng xóm như dao cứa vào lòng họ.

Vào đêm đầu hè năm 2003, chị Quế đi bộ tập thể dục. Khi về, nhìn đồng hồ nhà người ở bên đường đã chỉ quá 11h đêm. Quế vào bốt điện thoại gọi cho mẹ về thông báo chị đang đi thể dục, mẹ ngủ trước. Vừa bước ở bốt điện thoại ra, Quế thấy tự nhiên mình buồn đi tiểu tiện mà không tự chủ được. Cơn đau bụng tự nhiên dồn đến khiến chị gục ngay bên đường, ôm bụng khóc. Chị nhớ: “Tôi chỉ nhớ đau bụng một tý là nó dồn sang đau lưng khiến mình mẩy không đứng dậy nổi. Tôi  nghĩ có khả năng vỡ ối, lưng như triệu triệu con kiến, mũi kim đâm vào”. Ngay lúc ấy, một thanh niên vừa gọi điện từ bốt điện thoại cạnh đó chạy ra đỡ chị Quế lên vỉa hè.

Lúc ấy, đầu của đứa bé đã thò hẳn ra ngoài. Chị Quế chỉ kịp nói: “Đứa bé…” Nhanh như cắt, người thanh niên trẻ kéo quần chị xuống rồi động viên chị cố lên. Anh ta thuần thục đỡ đẻ, lấy tay đỡ đầu để em bé chào đời được an toàn. Khi cuộc sinh đẻ kết thúc, chị Quế và em bé được đưa lên nhà hộ sinh ở Lò Đúc để cắt rốn và vệ sinh tầng sinh môn.

Hơn một tiếng sau, chị tỉnh lại đã thấy một bé gái kháu khỉnh nằm cạnh mình. Nhìn con, chị rơi nước mắt. Người ngồi cạnh lấy khăn lau khô giọt nước mắt cho chị là anh Bùi Công Hoạt, quê ở Thái Bình. Lúc này, chị mới biết anh chính là người đỡ đẻ đêm qua và đưa mẹ con chị vào nhà hộ sinh.

Từ sau hôm đó, hầu như ngày nào anh Hoạt cũng ghé thăm mẹ con Quế. Anh thương bé Thanh Trà như con ruột của mình. Từ cái duyên đỡ đẻ, anh Hoạt coi như mình và Quế có duyên phận.

Nói đến người chồng hiện tại của mình, chị Quế kể, anh Hoạt đã mất 8 năm liền theo đuổi chị từ sau cái đêm đó. Hàng tuần, anh mua quà đến cho bé Trà. Bé Trà tưởng anh chính là cha của bé nên luôn gọi anh là bố. Anh trở thành chỗ dựa cho ngôi nhà có ba người phụ nữ ấy.

Ba năm nay, họ sống với nhau rất hạnh phúc. Chị Quế đã sinh thêm được một bé trai. Hàng ngày, anh Hoạt vẫn đi làm công trình ở Từ Liêm, đến tối anh lại về nhà với vợ con. Cô con gái lớn năm nay học lớp 4. Căn nhà cấp bốn ẩm thẩp giờ đã được xây lên thành ba tầng. Dù chật chội nhưng với họ đó thực sự là tổ ấm vì ở đó có tình yêu.

Phương Linh