Menu

Vợ không muốn bố tôi ở chung nhà

14:00 20/01/2019

pno
Bố tôi một đời cực khổ sống cảnh "gà trống nuôi con", giờ tôi có điều kiện muốn đón bố về chăm sóc nhưng vợ tôi lại khó chịu, không muốn bố ở chung nhà.

Tôi quen vợ khi cô ấy đến cơ quan tôi để thực tập chuẩn bị tốt nghiệp đại học. Vợ sinh ra trong một gia đình có điều kiện, chỉ có hai chị em. Vì là con út nên từ nhỏ được chiều chuộng, đầu tư học hành chu đáo. Chưa kể vợ có ngoại hình khá xinh xắn nên tôi đã “đổ” ngay lần gặp đầu tiên.      

Vo khong muon bo toi o chung nha
Bố tôi tuổi cao, vốn quen nếp sống quê nên không vừa ý vợ. (Ảnh minh họa)

Chúng tôi cưới nhau khi vợ ra trường khoảng bảy tháng và chưa xin được việc làm. Hoàn cảnh gia đình tôi lại khó khăn, anh em đông, tôi có hai chị và một em trai. Mẹ tôi đã mất khi tôi còn nhỏ, em trai mới được 8 tháng tuổi, chỉ còn bố tần tảo nuôi con.

Cưới nhau xong, hai vợ chồng đi thuê trọ ở. Chúng tôi định thư thả rồi sinh con nhưng không ngờ lại dính bầu ngay sau đám cưới. Vợ mang thai song sinh khá vất vả nên bỏ luôn ý định xin việc làm để ở nhà dưỡng thai.

Một mình tôi xoay xở lo lắng với đồng lương eo hẹp dù lúc đó tôi đang làm trưởng phòng kỹ thuật. Vì thế, tôi đã mạnh dạn bỏ việc nhà nước, ra làm công ty liên doanh với Hàn Quốc.

Nhờ tôi có lương cao nên vợ nghỉ ở nhà hẳn 4 năm để chuyên tâm vào việc chăm con. Sau vài năm, tôi đã xây được nhà cửa khang trang, sắm xe hơi đầy đủ. Đến khi con lớn hơn, vợ muốn đi làm nhưng cô ấy ko thích xin vào công ty mà muốn mở nhà hàng để làm chủ.

Tôi cũng chiều vợ, mở nhà hàng ăn uống cho vợ kinh doanh. Cuộc sống gia đình khá ổn cho đến cách đây nửa năm. Bố tôi đang sống cùng vợ chồng em trai ở quê, phải nhập viện cấp cứu do đau tim. Bác sĩ bảo, bệnh này không tiên lượng trước điều gì, nếu không cấp cứu kịp thời bệnh nhân dễ tử vong.

Vì nhà tôi ở thành phố, gần bệnh viện, có điều kiện chăm sóc tốt hơn nên tôi muốn đón bố lên ở cùng. Nhưng từ ngày bố lên, gia đình tôi lại lục đục. Vợ luôn kêu ca bố sinh hoạt bừa bãi, bẩn thỉu.

Tôi giải thích do bố vốn ở nông thôn, không quen nếp sống sinh hoạt ở thành phố lại tuổi già nên hơi đãng trí, vợ đừng xét nét quá. Vợ còn kể tội bố hay uống rượu, la cà sang nhà hàng xóm buôn chuyện.

Có những việc riêng trong gia đình bố lại đem đi kể với người ngoài. Tôi cũng nhắc bố điều này nhưng ông bảo, ở quê vốn sống thân thiết với hàng xóm, giờ lên đây lại cứ quen như thế.

Vo khong muon bo toi o chung nha
Vợ ra điều kiện, hoặc bố tôi đi, hoặc mẹ con cô ấy sẽ dọn ra khỏi nhà. (Ảnh minh họa)

Hôm trước, tôi đi làm về thì thấy vợ đang cằn nhằn bố. Ông ở nhà một mình buồn nên xuống tầng một dọn dẹp nhưng vẫn để ti vi ở tầng ba cho có tiếng người. Vợ trách bố tôi lãng phí, mở ti vi cả ngày dù không xem. Thấy tôi về, vợ  mặt nặng mày nhẹ. Sau đó, vợ đề nghị tôi đưa bố về quê sống với em trai như trước hoặc đưa sang nhà chị gái gần đó chứ không thể sống chung như thế.

Tôi rất tức giận bởi bố tôi không làm gì quá đáng. Thậm chí, tuổi cao nhưng ông vẫn gắng dọn nhà cửa giúp, đi chợ mua thức ăn, chăm sóc cây cối trong vườn. Bố đã gần như hy sinh cả đời để lo lắng cho anh em tôi.

Đến giờ, tôi có điều kiện muốn chăm sóc bố tốt hơn thì vợ lại như thế. Tôi không muốn tính toán chứ tài sản trong nhà cũng do một tay tôi gầy dựng, lo lắng cho vợ con không thiếu thứ gì. Giờ vợ đưa ra điều kiện, hoặc bố tôi đi, hoặc mẹ con cô ấy sẽ dọn ra khỏi nhà khiến tôi bực mình vừa rối bời.

                                                                                         Duy Anh