Menu

Tôi tự ti trong gia đình vì chỉ là cái bóng mờ nhạt của chị gái

16:00 18/01/2019

pno
Mặc dù cá nhân đã ý thức được thực lực của bản thân, cố gắng 'lấy cần cù bù thông minh', nhưng tôi có nỗ lực ngày đêm cũng chỉ bằng chị tôi lưu tâm thêm bài vở chút xíu.

Những năm 80 của thế kỷ trước, gia đình tôi rơi vào tình cảnh cực kỳ khó khăn. Sau khi sinh chị gái tôi được một năm, bố mẹ "vỡ kế hoạch" và có thêm tôi nữa. Vậy là hai chị em "trứng gà trứng vịt" cách tuổi nhau năm một nhưng sàn sàn cùng nhau lớn lên. Nhiều người nhầm chúng tôi là chị em sinh đôi vì cả hai có ngoại hình thời điểm ban đầu khá giống nhau.

Toi tu ti trong gia dinh vi chi la cai bong mo nhat cua chi gai
Thời điểm đầu, nhiều người lầm tưởng chúng tôi là chị em sinh đôi vì có ngoại hình khá giống nhau. (Ảnh minh họa)

Tuy nhiên, càng lớn lên giữa chị gái và tôi dần dần hình thành khoảng cách về nhiều khía cạnh. Trong khi chị thừa hưởng những nét thanh tú và chiều cao của bố thì tôi lại là "bản sao của mẹ". Gia đình bên ngoại chẳng ai vượt ngưỡng 1m50 đối với nữ. Thời của mẹ và các dì, chiều cao đó nằm trong tầm trung vì nhiều lý do, và còn dễ được chấp nhận. Nhưng đến thế hệ tôi lớn lên, bản thân bắt đầu ý thức được sự hạn chế về mặt hình thức khi bị bạn bè trêu chọc miệt thị "một mẩu, "lùn tịt", "cháu của ông hoàng Napoleon"... Cộng với việc sở hữu nước da ngăm ngăm khiến mỗi lần soi gương, tôi không tránh khỏi tủi hổ.

Hình như ông trời đã hào phóng cho ai thì cho trọn vẹn, còn bất nhẫn với ai thì đang tâm lấy đi nhiều thứ. Chị gái không những phát huy được những thế mạnh ngoại hình, mà mặt học tập và hoạt động bề nổi của trường lại càng trội hơn. Chị làm lớp trưởng trong 12 năm học phổ thông, với thành tích học tập luôn về nhất nhì lớp. Trong khi cái bóng của chị gái quá lớn thì tôi lại "chìm nghỉm" về lĩnh vực này. Mặc dù cá nhân đã ý thức được thực lực của bản thân, cố gắng "lấy cần cù bù thông minh", nhưng tôi có nỗ lực ngày đêm cũng chỉ bằng chị tôi lưu tâm thêm bài vở chút xíu.

Trong các kỳ thi học sinh giỏi của trường, của huyện, chị gái luôn được nêu gương đầu bảng. Còn tôi có ngày đêm miệt mài thì cũng chỉ đạt giải "khuyến khích". Xuất phát điểm tự hào vì có người chị giỏi giang nổi trội, tuy nhiên sánh vai cùng một người được ông trời ban cho quá nhiều ưu đãi như vậy khiến tôi dần sinh tâm lý tự ti và càng ngày càng thu mình vào vỏ ốc cá nhân.

Đến tuổi dậy thì, tôi càng ý thức được sự thua thiệt của bản thân về mặt hình thức. Khi tôi bắt đầu tuổi rung động và đem lòng cảm mến một anh lớp trưởng lớp trên, thì cũng là lúc tôi hay tin anh đang đem lòng "thầm thương trộm nhớ" một người con gái khác. Trớ trêu thay "đối thủ" của tôi chẳng ai khác chính là người chị ruột xinh đẹp học giỏi. Nuốt những cay đắng đầu đời vào trong, tôi tự nhủ bản thân cần cố gắng nỗ lực hơn nữa, không ngừng trau dồi bài vở để gỡ gạc lại những thua thiệt về ngoại hình mà ông trời đã không ban tặng.

Toi tu ti trong gia dinh vi chi la cai bong mo nhat cua chi gai
Ảnh minh họa

Tuy nhiên, nghịch cảnh thay, những lời nói vô tình của người đời lại càng làm nỗ lực của tôi dần quay về điểm xuất phát. Mỗi lần hai chị em sánh vai cùng nhau, những người lần đầu gặp mặt đều không giấu nổi vè ngạc nhiên ngỡ ngàng và thốt lên: "Sao chị em ruột mà chẳng giống nhau", "cô chị lấy hết nét của em rồi hay sao ấy"...Họ đâu biết những lời lẽ vô tình ấy như nhát dao lam sắc ngọt cứa vào lòng tự trọng, để lại vết thương lòng mà mãi sau này, tôi vẫn nhói lòng đôi khi nghĩ lại. Rốt cuộc do tôi quá xấu hay tại chị gái quá xinh đẹp giỏi giang, tôi cũng không lý giải nổi.

Tôi biết chị gái không hề có lỗi gì trong khoảng cách vô hình giữa hai người mà tạo hóa khéo trêu ngươi sắp đặt. Chị xinh, học giỏi và quảng giao rộng, những điều đó tôi nên mừng cho chị mới phải. Chị cũng luôn ân cần nhẹ nhàng với tôi cơ mà. Chỉ là tôi bắt đầu chán ghét khi âm thầm đi theo sau làm cái bóng mờ nhạt của chị. Những nổi trội của chị càng khiến điểm bất lợi của tôi như bị nhấn thêm xuống, tạo nên sự tương phản rõ ràng.

Suốt thời thơ ấu, mẹ là người hiểu nỗi lòng của tôi nhất, luôn lựa chiều khi tôi có một mình, động viên an ủi và khuyến khích để con gái dần vươn lên trong cuộc sống. Bà thường ôm tôi vào lòng vuốt ve: "Trong mắt mẹ con gái là đẹp nhất. Mẹ luôn tự hào về con." Đúng là lòng người mẹ bao dung và thấu hiểu. Mặc dù tôi chẳng nói ra nỗi khổ tâm nhưng mẹ "bắt mạch" đúng và xoa dịu đi những đau đớn dai dẳng trong lòng tôi. Chỉ có bố tôi gia trưởng và vô tâm. Sau mỗi kỳ thi, khi tôi đạt thành tích học tập không như ông mong muốn, lập tức tôi bị lôi ra so sánh đối chiếu với chị gái: "Mày nhìn cái Thanh kìa, cũng ăn cơm ấy uống nước ấy, cùng bố mẹ sinh ra mà nó đạt thành tích nổi trội. Còn mày thì mãi chìm nghỉm và lẹt đẹt theo đuôi nó."

Toi tu ti trong gia dinh vi chi la cai bong mo nhat cua chi gai
Tôi chỉ dừng lại ở một con vì những nỗi lo lắng mơ hồ. (Ảnh minh hoạ).

Giờ đây tôi và chị gái đã lớn khôn và mỗi người lập gia đình yên ổn ở mỗi vùng khác nhau. Tôi đã thôi không thầm trách giận vì cái sự "giỏi" và xinh của chị. Tuy nhiên tôi chỉ sinh có một con và dừng lại. Tôi làm công tác tư tưởng với chồng, rằng dừng lại ở một con để nuôi dạy cho tốt, một đứa nhưng sau này nó có hiếu vẫn là có hiếu. Tôi biết anh không hiểu được rằng, trong tận sâu thẳm tâm hồn, tôi e dè khi nếu để hai con sàn sàn tuổi sánh bước bên nhau, có khi nào một trong hai đứa lại âm thầm chịu những nỗi buồn như ngày xưa mẹ chúng từng trải qua...

Thu Hảo