Menu

Tôi hối hận vì đã hết lòng lo cho gia đình

10:43 31/01/2019

pno
Tôi hối hận vô cùng vì mình đã quá chăm lo cho gia đình. Đồng tiền làm ra tôi không dám chi tiêu chỉ muốn gửi về nhà. Nhưng ở nhà, do có tiền nên mẹ và em mới sa vào con đường lầm lỗi.
Toi hoi han vi da het long lo cho gia dinh
Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo khó. (Ảnh minh họa)

Chị em tôi phải đi cắt rau cho heo hoặc kéo lưới khi có người nhờ để xin gạo về cho mẹ. Mẹ tôi lặn lội thức khuya dậy sớm đi phụ hồ để nuôi con. Không biết bao nhiêu lần mẹ phải đi cầu cứu gia đình nhà ngoại để xin tiền.

Còn ba tôi là một người đàn ông vô trách nhiệm, chỉ biết nghĩ cho bản thân. Ba kiếm được đồng nào tiêu xài đồng ấy, hi hữu ông mới mua được miếng thịt miếng cá cho con.

Bởi thế, có lần vì quá túng thiếu, mẹ đã phải lén lấy trộm tiền của ba để mua gạo và bị ông đánh thừa chết thiếu sống. Nhưng vài năm sau, ông cũng rời xa ba mẹ con tôi trong một vụ tai nạn. Lớn lên trong hoàn cảnh như thế, tôi rất thương mẹ, tự hứa lớn lên sẽ hiếu thảo để nuôi mẹ và em.

Cuộc sống lay lắt qua ngày cho đến khi tôi được 18 tuổi. Tôi thấy nếu mình cứ ở quê mãi thì chẳng khá lên được nên theo người làng vào miền Nam xin làm công nhân.

Ở đây, tôi được người cùng làm mai mối giới thiệu đi làm giúp việc ở Đài Loan. Nhận thấy con đường này phù hợp cũng là cơ hội thoát nghèo để lo cho gia đình nên tôi chăm chỉ học tiếng.

Sau hơn một năm tôi tìm được chỗ làm và xuất ngoại. Tôi may mắn gặp được chủ nhà tốt, nhờ làm việc chăm chỉ nên lương bổng cao. Bao nhiêu tiền kiếm được tôi đều dành dụm gửi về nhà.

Tôi đi được 5 năm, số tiền gửi về đủ để cho gia đình có cuộc sống đầy đủ. Mẹ còn xây được một căn nhà khang trang. Mỗi lần gọi về nhà, thấy mọi thứ thay đổi, mẹ khỏe mạnh là tôi mừng.

Bao nhiêu sự vất vả, cô đơn ở xứ người cũng trở nên nhẹ nhàng. Tôi nhất quyết không đồng ý cho em trai đi làm vì sợ em cực khổ. Tôi muốn em đi học lại để có thể kiếm được một cái nghề ổn định.

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì tôi đã phải nhận tin sốc. Tôi mới gửi tiền về thanh toán hết nợ xây nhà khoảng một năm, dự định sẽ tích lũy ít tiền cho bản thân. Tuy nhiên, hàng tháng, tôi vẫn gửi cho mẹ một số tiền dù không nhiều như trước. Số tiền bị giảm sút hình như làm mẹ không vui.

Mẹ thường xuyên gọi điện để kể việc nọ việc kia để xin tiền. Tôi thấy mẹ mình trở nên vô tâm và tham tiền. Mẹ không cần quan tâm ở bên này, tôi phải vất vả như thế nào để kiếm tiền cả.

Đang bực bội trong suy nghĩ thì tôi hay tin ở nhà, mẹ tôi bị bệnh phải nhập viện còn em trai bị bắt vì nghiện ngập. Tôi vội vàng trở về nhà để xem tình hình ra sao.

Tôi không ngờ, mẹ và em chỉ thực sự sống ổn trong năm đầu tôi đi. Sau đó, vì có tiền trong tay mẹ không phải đi làm lại sinh ra bài bạc. Không những thế mẹ còn cặp bồ với người đàn ông khác và bao luôn chi tiêu cho họ bằng số tiền mồ hôi nước mắt của tôi.

Toi hoi han vi da het long lo cho gia dinh
Tôi hối hận vì mình chu cấp tiền cho mẹ và em trai không đúng cách. (Ảnh minh họa)

Còn em trai ham chơi, học hành không tử tế lại sẵn tiền nên rơi vào con đường nghiện ngập. Tất cả những điều xảy đến với gia đình tôi đều do “nhàn cư vi bất thiện” mà ra. Nếu tôi không cáng đáng hết, chu cấp tiền bạc đầy đủ chắc mẹ và em tôi không trở nên như thế.

Do gần đây, tôi gửi tiền về ít, mẹ không đủ tiền để chu cấp cho người tình mới bị đánh đến nỗi phải đi cấp cứu. Khi tôi về đến nhà, người đàn ông đó đã cuốn gói ra đi. Tôi vừa chăm mẹ trong bệnh viện vừa lo cho em trai trong trại tạm giam.

Tôi hối hận vô cùng vì mình đã quá chăm lo cho gia đình. Đồng tiền làm ra tôi không dám chi tiêu chỉ muốn gửi về nhà. Nhưng ở nhà, do có tiền nên mẹ và em mới sa vào con đường lầm lỗi. Nghĩ lại, thương yêu người thân không đúng cách không khác gì làm hại họ.

Diệu Như