Menu

Tôi đã trở về bên chồng sau cơn say nắng

18:00 29/07/2018

pno
Cả hai đều ý thức được mình đang có một gia đình bình yên và không thể đánh đổi bằng bất cứ giá nào. Nhưng có lẽ sự bình yên của gia đình làm tôi thấy nhàm chán và anh cũng thế.

Ngày người yêu cũ bất ngờ gọi điện cho tôi sau 13 năm bặt tin nhau, tôi vừa bất ngờ, cảm động như cũng cảm giác áy náy. 

Ngày xưa, chính tôi là người bỏ rơi anh và chủ động cắt đứt mọi liên lạc. Anh nói đã tìm tôi suốt ba năm sau đó nhưng tôi đã biến mất. Tôi lập gia đình, hai con lần lượt ra đời, chồng tôi là công chức nhà nước.

Toi da tro ve ben chong sau con say nang
Ban đầu chỉ là hẹn hò ở quán cà phê ôn lại chuyện xưa. Hình minh họa

Công việc của tôi khá thuận lợi, cuộc sống cũng ổn. Tôi hầu như không còn nghĩ gì đến anh người yêu cũ, cho đến khi anh gọi điện, bất chợt tôi nhói tim. 

Những ngày sau đó là các tin nhắn đều đặn mỗi ngày của anh. Thật lạ, chỉ là hỏi những câu như: “Ăn trưa chưa?”, “Về tới nhà chưa?”, “Đi làm có mệt không?”... nhưng tôi thấy hạnh phúc ghê gớm.

Mỗi ngày tôi đợi tin nhắn hoặc khi mệt mỏi, lúc phiền hà hay khi có niềm vui là tôi lập tức nghĩ tới anh, nói với anh. Và, chúng tôi nhận ra mình đang nuôi sống lại tình cảm cũ, cảm giác yêu thương tưởng đã chết, nay bỗng sống lại mạnh mẽ. 

Chúng tôi đã hẹn gặp nhau, ban đầu chỉ là ăn trưa hoặc uống cà phê ôn lại kỷ niệm cũ hoặc đơn giản chỉ là ngồi bên nhau… Cho đến khi hai đứa đi quá giới hạn. Chúng tôi ý thức được mình đang có một gia đình bình yên và không thể đánh đổi bằng bất cứ giá nào. 

Toi da tro ve ben chong sau con say nang
Trong tôi là cảm giác tội lỗi và mâu thuẫn. Hình minh họa.

Có lẽ sự bình yên của gia đình làm cho bản thân tôi thấy nhàm chán và anh cũng thế. Chúng tôi thèm cảm giác mạo hiểm, nhưng trong tâm thâm cả hai người đều hiểu bạn đời mà mình đang có là không thể thay thế. 

Càng dấn sâu cào mối quan hệ ấy tôi cảm thấy trong mình có nhiều mâu thuẫn. Rõ ràng tôi hiểu tình cảm đó là nhất thời, nhưng tôi luôn đòi hỏi ở anh nhiều hơn, những đòi hỏi hết sức vô lý để xác tín một điều anh yêu tôi thật nhiều, anh si mê tôi. Bên cạnh đó, tôi cũng luôn có cảm giác có lỗi với chồng mình.

Tôi thường hay đùa đùa thật thật rằng dạo này chồng thấy tôi có gì khác không. Khổ thay, chồng tôi không hiểu vì tin vợ hay vì vô tâm mà không thấy tôi khác lạ. Điều đó càng làm tôi thấy mình thật chẳng ra gì. 

Tôi đã nhiều lần quyết tâm rời xa người yêu. Thế nhưng tôi không đủ dũng khí như 13 năm trước “block” anh trên mọi “mặt trận” mà khi anh kiên nhẫn nhắn tin thì tôi chịu không nổi, lại vồ lấy điện thoại trả lời.

Tôi cứ sống trong phập phồng lo sợ lẫn hạnh phúc hơn một năm như vậy, cho đến một ngày tôi có thai ngoài tử cung, chồng là người đưa tôi vô bệnh viện, bên cạnh chăm tôi.

Những hôm sau tôi chỉ nằm ở nhà, chồng là người đi chợ, nấu cơm, đưa đón con đi học, cho con ăn, tắm rửa cho con, cột tóc cho con gái... Anh làm mọi công việc như thường khi anh vẫn làm. 

Toi da tro ve ben chong sau con say nang
Khi bệnh, chỉ có chồnglà ngày đêm quan tâm, lo lắng và chăm sóc cho tôi. Hình minh họa.

Nằm ở nhà, tôi mới đủ tĩnh tâm để thấy anh đã vất vả như thế nào để hỗ trợ tôi, để tôi được yên tâm ra ngoài kiếm tiền. Bình thường tôi hay trách anh không quan tâm đến vợ, tôi đầu tắt mặt tối ở công ty, nhưng anh không một lời hỏi thăm, giờ tôi mới hiểu, điều anh quan tâm vợ còn lớn lao hơn một lời hỏi thăm rất nhiều. 

Trong khi đó, người yêu chỉ tốn vài tin nhắn hỏi thăm đã khiến tôi cảm động đến thế. Tự nhiên tôi thấy ghét mình. Lặng lẽ khóa tất cả các thiết bị liên lạc với người yêu, tôi trở về bên chồng sau cơn say nắng vật vã.

Cảnh Hân