Menu

Nhớ ngày còn mẹ

06:30 02/01/2019

pno
Mâm cơm ngày tết giờ còn một chỗ ngồi trống, một chén cơm và đôi đũa vẫn ở đó, như có mẹ đang hiện diện, nhìn cha con tôi mỉm cười…

Người ta có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một chốn để quay về, đó là nhà. Mười một năm nơi đất khách quê người, không ít lần muốn bỏ mặc tất cả chạy về úp mặt vào ngực cha khóc cho thỏa nỗi thèm khát tình thân. 

Mỗi năm, chỉ một lần sum vầy cùng gia đình để được sống lại những cảm giác của ngày xưa. Cái cảm giác ngồi quây quần rôm rả bên mâm cơm ấm nóng; cặm cụi làm giò chả, muối dưa hay kho nồi thịt thơm nức. Cái cảm giác cùng lũ em chụm lửa canh nồi bánh chưng chờ trời sáng, trong cái rét thi thoảng len qua mái tranh phả vào lưng lạnh buốt, lẫn trong tiếng cười giòn, tiếng lửa bập bùng cháy, tiếng củi nổ tí tách như tiếng lòng đứa con gái được trở về nhà đang reo vui. Lại sắp tết rồi! 

Nho ngay con me
Ảnh minh hoạ 

Thằng Út cầm cây sào khều mấy củ khoai lang dưới gầm giường, lùi vào đám than hồng, nhe hàm răng sún cười tít mắt “chị Nga thích ăn khoai nướng”. Tôi cay xè sống mũi, kéo thằng Út lại gần mình rồi úp mặt vào mớ tóc bù xù của nó mà khóc nức nở. Đôi khi, người ta không khóc vì buồn, mà khóc vì những cảm xúc thiêng liêng không thể gọi tên. 

Ba chị em ngồi canh nồi bánh chưng đến 2g sáng thì tắt lửa, vớt bánh ra, sắp ngay ngắn rồi đặt mấy thanh gỗ nặng lên để ép bánh. Bao giờ cũng vậy, chiếc bánh nhỏ nhất sau cùng mà chúng tôi hay gọi là “bánh còn” luôn hấp dẫn nhất. Thằng Út bóc bánh, tôi chẻ nhỏ sợi giang để cắt bánh, trong khi con Nguyệt đi rót mật mía làm nước chấm. Mùi nếp thơm lừng quyện cùng mùi mật ngọt đằm. Những thớ gân lá dong in hằn lên mặt bánh, màu xanh của lá giờ đã nhuộm màu bánh đẹp dịu dàng. Ba chị em vừa ăn vừa nhìn nhau cười khúc khích. Giây phút ấy cũng thiêng liêng như thời khắc bước sang năm mới, khi tiếng pháo hoa vang lên đùng đoàng sáng rực một góc trời.

Đó là cái tết cuối cùng chúng tôi còn mẹ. Từ năm đó, ba chị em tôi mồ côi. Thằng Út không còn nhe hàm răng sún cười hồn nhiên như ngày xưa nữa. Mắt nó lúc nào cũng ươn ướt hướng về phía cây khế trước ngõ, nơi nó vẫn đinh ninh rằng mẹ sẽ về. Mẹ đi trong chiều mưa xuân lất phất, khi hương vị tết vẫn còn quanh quất khắp trong nhà ngoài ngõ. Cha tôi trầm ngâm hơn, cố gượng cười cho con thơ vui mà lòng trống huơ trống hoác... 

Nho ngay con me
Ảnh minh hoạ

Tôi xa nhà, lòng khấp khởi đếm từng ngày cho hết năm để được trở về, run run chạm lên mái tóc cha giờ đã điểm bạc, để cùng hai đứa em nhỏ lên mộ mẹ, ngồi trong gió đông xám ngắt, nhổ những đụn cỏ xanh mọc quanh chỗ mẹ nằm. Thằng Út không còn khóc nữa, nó vừa nhổ cỏ vừa lẩm nhẩm mấy câu kinh. Con Nguyệt xưa nay vốn ít nói, giờ mới thủ thỉ: “Hồi trước em không biết, mẹ mất em khóc quá trời, đòi người ta trả mẹ lại cho mình. Sau này, em hiểu ra nên đã bớt buồn. Mẹ về trời rồi, mình quá đau buồn thì mẹ không thể an lòng”. Tôi ôm hai đứa em vào lòng, như vừa gom hết cả yêu thương lẫn buồn tủi trong suốt thời gian chênh vênh về phía không còn mẹ. 

Thêm một cái tết vắng mẹ. Nắng mùa đông vẫn nhuộm vàng cây khế trước ngõ. Mấy cha con lại cùng nhau quây quần gói bánh chưng, làm giò chả, muối dưa,  kho thịt. Mâm cơm ngày tết giờ còn một chỗ ngồi trống, một chén cơm và đôi đũa vẫn ở đó, như có mẹ đang hiện diện, nhìn cha con tôi mỉm cười… 

Ngô Thúy Nga