Menu

Ngày rằm nhớ lặt lá mai

11:16 20/01/2019

pno
Đến rằm tháng chạp, con lẽo đẽo theo tôi lặt lá mai và tôi lại dặn 'ngày rằm nhớ lặt lá mai nghe con'. Thằng bé gật đầu nhưng chắc không hiểu vì sao phải vậy.

Nhà tôi có cây mai to, gốc u nần, bộ rễ đẹp. Nội kể, lúc sinh ba tôi, ông đã đem cây mai kiểng trong chậu ra trồng ngay giữa sân nhà, cầu mong ba tôi cũng có được sức sống mạnh khỏe như loài hoa này.

Lúc nhỏ, tôi thường cùng nội lặt lá mai. Nội bảo: “Cứ ngày rằm tháng chạp thì lặt lá, cây mai sẽ trổ bông đúng dịp tết”. Không năm nào nội quên điều này và không năm nào cây mai nhà tôi không trổ bông vàng rực. Đó là niềm kiêu hãnh của riêng tôi, trước những trầm trồ của bọn trẻ con trong xóm.

Ngay ram nho lat la mai
Lá mai thường được lặt vào ngày rằm. Ảnh minh hoạ

Ông bà nội chỉ có hai người con, ba tôi và chú. Ba tôi lớn hơn chú năm tuổi. Ba tôi học hết tiểu học thì nghỉ ở nhà phụ ông lo việc đồng áng. Riêng chú, được học lên trung học, rồi về Sài gòn học đại học.

Mỗi lần lặt lá mai, nội vẫn hay kể chuyện. Nội nhớ đến ông, nhớ đến ba tôi. Nội kể, chú về Sài gòn học, rồi tham gia hoạt động cách mạng. Ba tôi đã nghĩ ra cách đào hầm bí mật bên dưới gốc mai để chú trú ẩn mỗi khi về quê tôi hoạt động.

Lúc tôi lên năm, một hôm lính ập vào nhà bắt trói ba tôi dẫn đi. Mẹ nói, ba tôi bị tra tấn, đánh đập rất dã man. Ba tôi được thả về thì lâm trọng bệnh, không bao lâu thì mất. Từ đó, chú không về nữa. Sau ngày giải phóng, chú về và làm lãnh đạo ở huyện, rồi lên tỉnh, đến giờ. Khi phong trào chơi kiểng rộ lên, có nhiều thương lái tìm đến nhà tôi hỏi mua cây mai, trả giá rất cao, hơn năm lượng vàng nhưng nội nhất mực không bán.

Rồi chuyện không may xảy đến với tôi. Tôi bị tai nạn giao thông. Vì lo cho tôi, nhà không có tiền, nội đành đứt ruột kêu người bán cây mai. Chú hay tin, bèn về bảo nội bán người ta bao nhiêu thì bán chú bấy nhiêu. Chú đưa tiền cho mẹ, rồi cho người bứng cây mai đem về nhà chú. Tôi ở bệnh viện về, hốt hoảng hỏi “cây mai đâu rồi nội?”. Nội nheo mắt cười “cháu sống lại là nội mừng rồi”. Biết nội phải hy sinh cây mai để cứu tôi, trong lòng tôi cứ dậy lên niềm xót xa khó nói được bằng lời.

Ngay ram nho lat la mai
Cứ đến độ rằm tháng Chạp, người ta lại hỏi thăm nhau: "Nhà bên đó đã lặt lá mai chưa?"... (Ảnh minh hoạ)

Mùa đông năm đó, nội ngã bệnh, phải nhập viện. Thỉnh thoảng, nằm trên giường bệnh, nội lại kêu tôi hỏi “hôm nay là mấy rồi con?”. Rồi nội nhắc “ngày rằm nhớ lặt lá mai nghe con”. Tôi chỉ muốn khóc. Rằm tháng chạp, nội mất.

Giỗ đầu của nội, tôi đem cây mai con trồng vào nơi nội đã từng trồng. Cây mai theo năm tháng lớn dần. Năm nào đến rằm tháng chạp tôi cũng nhớ lặt lá, cây mai luôn trổ bông đúng ngày tết, nhưng chưa bao giờ rực rỡ như cây mai của nội.

Bây giờ, tôi đã có gia đình và con trai đã hơn ba tuổi. Đến rằm tháng chạp, con lẽo đẽo theo tôi lặt lá mai và tôi lại dặn “ngày rằm nhớ lặt lá mai nghe con”. Thằng bé gật đầu nhưng chắc không hiểu vì sao phải vậy. Cu cậu chỉ nhoẻn miệng cười thích thú nhìn từng chiếc lá mướt xanh thong thả lìa cành... 

 Trúc Thu