Menu

Khi gọi điện báo đã mua vé máy bay về thăm nhà, tôi nghe rõ giọng bố lạc đi bên kia đầu dây: “Hai năm ba tháng rồi đấy con ạ!”.

Vợ chồng chú Út ở cùng với ông bà, cuộc sống không giàu có nhưng đủ ăn nhưng đụng đến cái gì là bố chồng bắt bốn anh em còn lại đóng góp để lo cho chú.

Không thể nhờ vả nhà ngoại, tôi cứ nghĩ sẽ nương tựa vào nhà chồng lúc sinh nở. Nào ngờ, ba mẹ chồng không giúp đỡ được gì còn khiến tôi mệt mỏi thêm.

Cưới nhau khi tình chưa đủ, nghĩa chưa có, nhưng sự đối đãi của anh thương lắm. Ảnh thức khuya dậy sớm, gánh vác việc nặng cho vợ, không nề hà chuyện ngoài đồng hay nấu cơm, giặt đồ, rửa chén…

Mẹ tôi vốn hiền lành, ít nói, chỉ đi dạy rồi về nhà nên cả gia đình tôi bị sốc khi biết mẹ nợ nần tiền tỷ. Khi biết được lý do, bố con tôi vừa thương vừa giận mẹ.

Trong mấy bước chân từ ngạch cửa đến chiếc giường hăng hắc ấy, cô đã quyết định về sống cùng hai cha con.
Trang 5 trong 96