Menu

Mẹ mong con sau này, dù vạn sự thế nào, đừng tự bó buộc mình vào học hành, “cơm, áo, gạo, tiền” mà quên mất việc tận hưởng những niềm vui và những trải nghiệm...

Tôi nghỉ việc, mẹ mất ăn mất ngủ. Điện thoại cho mẹ, có hôm tôi cáu kỉnh vì bà cứ rền rĩ. Nghĩ mà thương, cá chuối thì đắm đuối vì con. Mà thật tình, tôi cũng khác gì, đang là một con cá chuối đây thôi...

Vinh, thua tôi 7 tuổi, chưa vợ, kinh tế ổn định, khá đẹp trai. Tối ấy Vinh nói: “Tôi thích chị, chị có thể để tôi làm cha hai đứa trẻ được không?”...

Với lịch trình thi đấu của một vận động viên thì chắc gì họ có thời gian dành cho con, ngoài việc bù đắp bằng cách kiếm tiền để mua sữa. Cuộc chiến bỉm sữa của họ cũng y như tôi, đầy vất vả.

Mỗi buổi sáng, trở mình thức dậy, tôi ước gì đêm kéo dài mãi, bởi cái vòng quay lẩn quẩn của một ngày mới bắt đầu, không hứng thú, không chút niềm vui, sở thích. Đời sống vợ chồng lại càng tệ hại...

Đã làm mẹ, ít hay nhiều vẫn có áp lực. Huống chi, ngày nay với sự phát triển của internet, mạng xã hội, người mẹ gặp nhiều áp lực vô hình hơn thời cha mẹ, ông bà trước đây rất nhiều.

Nếu thời gian quay trở lại, Yến sẽ không nói với mẹ câu đó. Yến sẽ theo mẹ bên gánh ve chai với nụ cười trên môi để mẹ khỏi ray rứt, bận lòng.

Khi biết hoảng sợ trước thời gian khắc nghiệt, mới thấy mình cần quay trở về ngôi nhà thân thuộc, làm những gì má thấy vui. Nụ cười của má với tôi bây giờ quý giá vô cùng.

Vu Lan, nghĩ về mẹ, những người mẹ tảo tần địu con trên quang gánh ngày xưa đã được thế chỗ đi bởi những người mẹ khác. Dẫu hình ảnh có thay đổi, nhưng nỗi vất vả chẳng kém gì nhau.

Ngày đẹp trời, tôi thấy đám con cháu trong nhà thi nhau chia sẻ bài viết của một cô gái, nói về điều thoạt nghe chẳng có gì ấn tượng: "Các bạn trẻ đi làm không nên về trước bảy giờ tối, như vậy là quá sớm".
Trang 5 trong 302