Menu

Con sống thuận tự nhiên, có gì xấu!

16:00 15/04/2019

pno
Sự yêu thương của ba mẹ dành cho con chưa bao giờ vơi, ngay cả lúc ba mẹ tức giận nhất.

Năm cuối cấp, con sa đà yêu đương nên học hành tuột dốc. Hết học kỳ I, con đòi bỏ trường. Ba mẹ khuyên kiểu nào cũng không xong. Bao nhiêu sự chuẩn bị tương lai dành cho đứa con duy nhất phút chốc tan tành.

Ba nói tình yêu của con không được ba đồng ý. Đó là thứ tình cảm trái với tự nhiên, đua đòi, bắt chước, bệnh hoạn. Rồi ba đưa ra hai lựa chọn. Một là tạm gác yêu đương, năm sau trở lại trường. Hai là nếu con khư khư trái ý gia đình thì dọn ra ngoài tự sống một mình.

Ba mẹ nghĩ làm căng con sẽ sợ. Đơn giản vì từ nhỏ đến giờ con chưa hề làm gì động móng tay. Không biết tự kiếm tiền thì ra ngoài lấy gì để sống? Vậy mà, con đã chọn cách thứ hai.

Quá thất vọng, ba bảo hết thuốc chữa, cứ để con đi. Người yêu của con cùng trang lứa, cũng sống dựa vào cha mẹ và bỏ học giữa chừng. Gia đình bên đó có lẽ không khỏi đau đầu vì đứa con ương bướng. Hai đứa tự lập một thời gian, chịu không nổi sự cực khổ sẽ tự tách ra rồi mò về nhà. Ba “chống mắt lên” coi tình yêu không giống ai này bền cỡ nào. 

Mẹ sợ con gái sống khổ nhưng không dám lên tiếng bênh vực, vì con sai rõ ràng. Ngày con gói ghém đồ đạc dọn ra ngoài, mẹ khóc hết nước mắt. Đêm đêm, mẹ chỉ biết cầu trời cho con bỗng dưng nghĩ thông và sớm trở về.

Nhưng con đã không trở lại. Con và bạn tự thuê phòng rồi xin việc làm. Nghe đâu hai đứa là những công nhân đầu tiên của một hãng nhựa gia dụng mới thành lập.

Qua hai năm con tự lập yên ổn, mẹ bàn với ba xem có thể thừa nhận tình cảm của con không. Ba đã hết giận từ lâu nhưng không biết quyết định thế nào. Hai đứa con gái yêu nhau, làm sao gia đình ăn nói với bà con họ hàng? Ba phải chấp nhận thế nào đây? 

Thêm một năm con sống xa nhà. Công ty lớn mạnh, các con trở thành những thành viên trụ cột quản lý bộ phận sản xuất. Với sự bảo trợ của chủ hãng, các con có căn nhà chung cư trả góp. Mẹ nghe mà giật mình. Con của mẹ đã thật sự trưởng thành.

Con song thuan tu nhien, co gi xau!
 

Một tuần trước tiệc kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới, ba bảo mẹ gọi điện cho phép con đưa bạn về nhà. Mẹ mừng đến nỗi ôm mặt khóc òa. Phải rồi, kỷ niệm ngày cưới của ba mẹ mà không có mặt con thì làm sao trọn vẹn.

Khách khứa đông đúc ồn ào. Ba mẹ bận rộn tiếp đãi, đến lúc rảnh mới để ý thấy hai đứa đang lặng lẽ dọn ăn dưới bếp. Bà nội nói, con lủi thủi một mình, ai hỏi thì trả lời, không dám ngẩng mặt chủ động bắt chuyện như hồi trước. Con cứ như một đứa mắc tội lớn. Thật xót xa.

Ba lặng im, mắt ngấn nước. Từ lâu, ba đã hối hận vì buộc con sớm phải bươn chải. Ba năm thử thách, con đã chứng minh sự nghiêm túc trong mối quan hệ đặc biệt này. Đã đến lúc ba mẹ cần hỗ trợ và bù đắp tình thương cho con.

Con song thuan tu nhien, co gi xau!
 

Mẹ sẽ cùng ba hẹn gia đình bên nhà bạn của con ăn bữa cơm nhìn nhận sui gia. Các con có một tiệc tối ấm cúng ra mắt những người thân thiết nhất. Các con sống thuận theo tự nhiên, suy cho cùng không có gì đáng xấu hổ.

Mẹ dặn, sau bữa tiệc, các con hãy thu xếp mọi thứ để trở về. Phòng của con vẫn sạch sẽ thơm tho. Sự yêu thương của ba mẹ dành cho con chưa bao giờ vơi, ngay cả lúc ba mẹ tức giận nhất. Bây giờ, các con có tình thương của họ hàng đôi bên, không còn bơ vơ, không phải mặc cảm điều gì. Trong vòng tay người thân, các con thoải mái ngẩng đầu hướng tới tương lai và sống vui hạnh phúc. 

Việt Quỳnh