Menu

Họ đã sống với vỏ bọc giới bên ngoài và một tâm hồn tan nát bên trong

00:30 12/06/2017

pno
Những cặp đôi đồng giới, đâu phải cặp nào cũng có thể cùng nhau đi đến được ngưỡng cửa thiên đường một đám cưới, đúng không?

Dù đã đôi phần cởi mở, nhưng thực tế xã hội Việt Nam có lẽ vẫn còn “mắt chữ o, mồm chữ a” nếu thấy đó là một cặp gay hoặc les.

Tôi từng thấy có rất nhiều bạn trẻ gay và les tìm đến bước đường tự tử, khi không được đến với người mình thương mến. Tôi cũng từng thấy có những cặp gay và les ngậm ngùi chia tay nhau trong nước mắt, để rồi tiếp tục sống với cái vỏ bọc giới bên ngoài và một tâm hồn tan nát bên trong. Họ vẫn lấy chồng, lấy vợ, và họ cảm thấy an toàn khi không phải chịu sự dè bỉu của xã hội, hay sự chối bỏ của gia đình, cho dù thứ cảm giác ấy bạn thân họ biết là giả tạo, là xấu xa.

Ho da song voi vo boc gioi ben ngoai va mot tam hon tan nat ben trong
Ảnh minh họa

Tôi từng biết tới vài cuộc hôn nhân. Anh chàng này chỉ có cảm giác với đàn ông. Anh có người yêu. Nhưng anh cũng có vợ. Vợ anh sống đầy đủ vật chất vì anh vốn dĩ là một doanh nhân. Cuộc hôn nhân của họ là một sự thỏa hiệp với những quy tắc cho không gian riêng biệt. Cô ấy có thể có người yêu, và vui chơi bên ngoài, và cô ấy cũng không có quyền thắc mắc nếu anh ấy dắt người yêu về nhà.

Cuộc hôn nhân vẫn êm đềm cho đến khi ba mẹ anh muốn anh có con. Tất nhiên việc lên giường cùng vợ đối với anh là một cực hình. Và càng giằng xé hơn khi cô vợ có tình cảm thật sự với anh, bản thân anh, trước cô ấy, lâu dần cũng sinh cái nghĩa. Nhiều chi tiết buồn được xây dựng nối sau, để rồi hình ảnh cuối cùng là cô vợ và anh người yêu đứng trước mộ phần của người đàn ông đồng tính khốn khổ, rồ dại.

Tình yêu không phải là định nghĩa có thể phân tích duy lý bằng logic. Nó có ngôn ngữ riêng, có biểu hiện riêng và có cách cảm nhận riêng. Đặc biệt, không ai có thể phủ nhận tính bình đẳng của tình yêu.

Tình yêu có thể có giữa cá thể nam và cá thể nữ, nhưng cũng có thể có giữa các cá thể nữ và cá thể nam với nhau. Hình dáng bên ngoài chỉ nhằm mục đích phân loại giới tính về mặt sinh học. Còn về mặt xã hội thì muôn hình vạn trạng, và phức tạp hơn nhiều. Tình yêu được cấu thành bằng tình cảm nội tại mỗi con người, chứ vốn dĩ nó đâu phải mặc định gắn kết theo những khái niệm sinh học. Con người khác với các loài động vật cũng một phần bởi thế. Tình yêu thăng hoa từ cả cảm xúc, và thể xác nữa.

Ai cũng có quyền được yêu và cùng người mình yêu tìm đến bến bờ hạnh phúc, bất kể họ là dị tính hay đồng tính. 

Ho da song voi vo boc gioi ben ngoai va mot tam hon tan nat ben trong
Ảnh minh họa

“Khi nào mày mới quyết định come out?”, “Rồi come out, ba mẹ có đuổi mày ra khỏi nhà không?” Come out – một từ ngữ được giới đồng tính nhắc đến nhiều, có nghĩa là “thú nhận”, “sống thật với giới tính bên trong mình”. Có nhiều bạn đợi đến 18 tuổi sẽ come out, vì lúc đó các bạn có thể đi làm kiếm tiền tự nuôi mình, phòng trường hợp bị ba mẹ đuổi. Có nhiều bạn trễ hơn, vì muốn có sự ổn định, cũng vì sợ bị đuổi khỏi nhà.

Đối với những bạn đồng tính, không nên quá bi quan về vấn đề come out hay giới thiệu người yêu cho ba mẹ mình. Nếu ba mẹ hiểu được, chúc mừng, bạn may mắn đấy! Nếu ba mẹ phản ứng quyết liệt, đặt bạn vào lựa chọn hoặc tao hoặc nó, bạn cũng hãy bình tĩnh lại, và yêu cầu sự bình tĩnh của người thân mình. Cuộc đời ai cũng sống có một lần thôi. Và ai cũng có quyền được sống một cách hạnh phúc nhất.

Hãy luôn nhớ rằng, mọi sự chấp thuận, “cuốn theo chiều gió” đều là tạm bợ cả. Bạn có thể chịu đựng 1 năm, 2 năm, 10 năm, hoặc gần hết cuộc đời. Nhưng tôi tin trong suốt quãng thời gian ấy, bạn sẽ phải luôn sống trong dằn vặt, đau khổ. Và đến khi gần nhắm mắt xuôi tay, niềm hối hận sẽ chực trào không nguôi. Nếu bạn sống thật, có thể, bạn sẽ hối hận, nhưng nếu bạn không sống thật, bạn sẽ còn hối hận hơn gấp bội phần, cái đó mới thật sự đáng sợ.

Trong cuộc đời này, tìm kiếm được chân tình đã khó, giữ được chân tình còn khó hơn. Lý do để chấm dứt một chuyện tình, đối với tôi, chỉ có thể có khi hai bên đã không còn đủ yêu thương để níu giữ nhau nữa, tuyệt nhiên không thể vì những tác động xung quanh. Đâu ai có trách nhiệm cho hạnh phúc của mình bằng bản thân mình, đúng không nhỉ?

Nhà văn NA