Menu

Em chưa bao giờ có một ngày yên vui, hạnh phúc từ sau cuộc ly hôn. Tối nào em cũng dằn vặt, suy nghĩ về tương lai mà không thấy có lối thoát nào cho mình...

Em năm nay 41 tuổi, chưa lập gia đình, nói thẳng ra là em ế trọn đời rồi. Em vốn đã xấu, mặt còn già hơn tuổi nữa, ai cũng kêu em chắc… ngoài 50.

Buông bỏ bớt để thấy trời đất thênh thang, tự mang đến niềm vui, sự an yên cho bản thân mình em nhé. Em cứ đi để lúc nào nhìn lại, thấy rằng ta đang hiện hữu giữa trần gian.

Thời buổi nào rồi mà anh vẫn ý kiến này nọ từ đầu tóc cho tới màu sơn móng chân của vợ? Em gắng nín nhịn, nhưng thấy ngột ngạt quá, chẳng biết tới khi nào thì em “bùng” nữa.

Vào lúc thập tử nhất sinh, tưởng mình không thể qua khỏi, chồng tôi đã nhờ gọi điện thoại báo tin cho một người phụ nữ. Chị ấy tới liền, không do dự.

Tôi năm nay vừa 40 tuổi, lấy chồng đã 16 năm. Chừng ấy thời gian chung sống, tôi ngày càng thấy ghê sợ chồng mình.

Chẳng có gì tự nhiên sinh ra, tự nhiên mất đi, vẻ đẹp nội tại của người đàn bà đã trở thành một phần trong vẻ đẹp của ngày tết gia đình.

Em đã rơi vào cơn say nắng với một người đàn ông lạ, trong chuyến công tác một tháng trước. Em chỉ muốn quên chuyến đi đó, quên người đàn ông đã vừa giúp em, vừa hại em lần ấy.

Chị bảo không cần người giàu có hay làm ra tiền, chỉ cần yêu chị thật lòng, về sống với chị và hưởng thụ cuộc sống, ăn rồi đi chơi… là được, mà sao khó quá.

Vợ chồng em vừa quyết định chia tay. Đã lâu lắm rồi giữa chúng em không còn tình yêu, nhưng con gái em 12 tuổi lại đang chiến đấu với bệnh nan y...
Trang 2 trong 30