Vợ "tịnh khẩu" 
 
PN - Chúng tôi cưới nhau đã mười năm nhưng vợ chồng hiếm khi chuyện trò.

Sở thích duy nhất của vợ tôi những lúc rỗi việc là... đọc báo. Cô ấy có thể đọc báo mọi lúc mọi nơi, không buồn mở miệng với những người xung quanh, kể cả chồng. Mỗi lần tôi muốn tìm món đồ nào đó mà không thấy, hỏi thì cô ấy hoặc lắc đầu hoặc lặng lẽ đi đến nơi để món đồ ấy rồi đưa tay chỉ (để tôi thấy mà lấy chứ không lấy giúp). Khác hẳn thuở yêu nhau, đôi môi nhỏ xinh của cô ấy lúc nào cũng líu lo như chim sáo. Những lời thỏ thẻ êm tai ấy lâu rồi tôi chẳng còn được nghe. Giờ cô ấy chỉ thích xem tivi, đọc báo mạng chứ chẳng hề bận tâm đến bất cứ việc gì xung quanh.

Mẹ tôi mất đã lâu, ba tôi sống cô độc nên rất quý con dâu. Thỉnh thoảng tôi mới đưa vợ con về thăm ba, nhưng chỉ vừa bước chân vào cửa là vợ tôi đã dõi mắt tìm xem nơi nào để báo hay tạp chí, rồi cứ thế mà nghiền ngẫm, mặc cho ba tôi đang ngồi đối diện, hỏi đủ chuyện về công việc, sức khỏe và cuộc sống gia đình. Nàng để ba tôi độc thoại, họa hoằn mới trả lời miễn cưỡng. Ba tôi hỏi: "Con làm ở đó, lương có khá không?". Cô ấy gật đầu. Ba hỏi cu Bi học lớp mấy? Đáp gọn: "Bốn", mắt vẫn không rời tờ báo. Tôi đã góp ý nhiều lần nhưng xem ra cô ấy chẳng hề muốn thay đổi.

Tuần rồi, gia đình tôi có khách từ Hà Nội vào thăm. Ba tôi điện thoại gọi các con về đầy đủ để cùng ăn bữa cơm gia đình. Trong lúc các chị em dâu khác đon đả chào hỏi khách, tự giới thiệu về mình thì vợ tôi vẫn ngồi im lặng. Khi khách (cháu rể) nhìn vợ tôi khẽ hỏi: "Thế còn mợ này là vợ của cậu nào ạ?", cô ấy vẫn thản nhiên gắp thức ăn không đáp. Người chị dâu ngồi cạnh ái ngại trả lời thay: "Cô ấy là vợ cậu út". Cháu rể tôi buột miệng: "Mợ út nhà mình có vẻ kiệm lời nhỉ?". Tôi đỏ mặt, cô ấy thì vờ như không nghe...

Thật lòng tôi vẫn muốn thà chịu đựng một giọng nói the thé suốt ngày còn hơn là sống bên cạnh một người vợ hệt như robot, chỉ có gật, lắc và ra dấu bằng tay!

Ngọc Phụng

 
Chia sẻ với bạn bè qua:
Hiển thị tất cả
nguoikhongbietyeu3993
(08/02/2010)
Có một người vợ như vậy, chẳng thà không có còn hơn.
maimaibennhau2772
(08/02/2010)
Bạn nên khuyên bảo cô ấy nên đọc sách đúng nơi đúng lúc, chứ không phải bất cứ khi nào và bất cứ nơi đâu cũng có thể đọc được. Vì như vậy sẽ gây cho mọi người xung quanh khó chịu và mất lịch sự lắm. Mình nên tôn trọng người khác thì người khác mới tôn trọng mình. Bạn hãy kiên nhẫn khuyên bảo cô ấy như thế, tôi tin đến một lúc nào đó cô ấy sẽ bỏ được tật xấu này thôi. Lúc đó vợ của bạn sẽ lại líu lo như chim sáo như thưở hai người còn yêu nhau.
bambino
(08/02/2010)
Chào bạn,
Bạn nói lúc yêu nhau vợ bạn lúc nào cũng líu lo như chim sáo, vậy tại sao bây giờ lại kiệm lời ít nói như thế. Bạn đã tìm hiểu kỹ nguyên do chưa? Cô ấy hiểu lầm hoặc bất mãn với bạn chuyện gì đó nên trở thành sống khép kín, hoặc trong công việc chẳng hạn. Bạn phải thật kiên nhẫn, bình tĩnh trao đổi với vợ để có thể giúp cô ấy trở lại vui vẻ như xưa.
nguyentrongsu
(09/02/2010)
Phụ nữ đúng là khó hiểu, người nói nhiều nói dai nói làm cho chồng đau cả đầu, chỉ muốn chạy ra khỏi nhà càng nhanh càng tốt. Người lại ít nói đến nỗi khiến cho chồng tưởng như trong nhà không hề có sự tồn tại của người vợ. Nói đúng lúc, đúng nơi, đúng chuyện mới là người phụ nữ khôn khéo, còn như cô vợ trong bài viết trên. Lúc nào cũng trơ ra như khúc gỗ, hỏi gì cũng ừ hử gật đầu thành ra không tôn trọng người đang nói chuyện với mình, không tôn trọng cả chồng, cha chồng và họ hàng nhà chồng. Sự ít nói này chỉ góp phần làm cho tình cảm vợ chồng lợt lạt, sau này cũng không thể trách tại sao chồng mình lại đi tìm cô gái khác bên ngoài.
anhcandemen
(10/02/2010)
Người phụ nữ nói nhiều quá thì cho là nhiều chuyện, còn nói ít quá thì cho là kiệm lời không tôn trọng người khác. Do đó làm phụ nữ khổ lắm, không biết làm sao cho vừa lòng mọi người. Nhất là những người phụ nữ đã lập gia đình thì phải học cách ăn nói và cách cư xử sao cho khéo khi về làm dâu ở gia đình bên chồng. Có như vậy thì cuộc sống gia đình mới hòa thuận, vui vẻ và hạnh phúc.
hanhphucvungben
(10/02/2010)
Tôi khuyên người vợ trong bài viết trên nên thay đổi tính tình kỳ quặc của mình đi. Vì nếu bạn cứ tiếp tục như thế thì đến một lúc nào đó chồng bạn sẽ chán và sẽ đi tìm cho mình một cô gái khác bên ngoài để tâm sự vui hơn, lúc đó bạn sẽ khổ đấy nhé.
999conmeo
(10/02/2010)
Nếu mình có người vợ cứ trơ trơ như vậy, 1 năm là mình chán chứ đừng nói đến chuyện sống chung với nhau đến 10 năm. Mình khâm phục sự chịu đựng của bạn thật đó.
koizumi
(23/02/2010)
Bây giờ chỉ còn cách duy nhất là đưa vợ bạn đi khám bác sĩ tâm lý để xem thần kinh cô ấy có bị gì không.